Tuesday, January 20, 2026

Xuân Khải Hoàn Trên Đảo Hoàng Sa

 Xuân Khải Hoàn Trên Đảo Hoàng Sa


Kịch thơ 3 màn


Màn 1


Ở một làng đánh cá ven biển thuộc tỉnh Quảng Ngãi.

Gian nhà hẹp, bàn ghế không thứ tự. Hai vợ chồng đang ngồi cạnh nhau bên chiếc bàn ăn. Người đàn bà nét mặt buồn bã, chốc chốc lại thở dài. Người đàn ông có vẻ tư lự, đăm chiêu, nhưng ánh mắt tỏa ra nét cương nghị, cứng rắn. Hai người ngồi nhìn ra hướng biển, chừng như đang suy nghĩ điều gì lung lắm. Lát sau anh quay nhìn vợ với ánh mắt long lanh và giọng nói cương quyết:


"Không thể được, em ơi, không thể được

Mặt trời lên anh sẽ quyết ra khơi

Mấy tuần nay lương thực cạn khô rồi

Ta chẳng lẽ ngồi bó tay đợi chết?"


(Người đàn bà, thảng thốt):

"Đừng anh!

Bọn Hán tặc đang lộng hành chém giết

Làng chài ta lắm kẻ chẳng quay về

Tàu tuần dương chúng vây bủa tư bề

Anh ra biển chỉ làm mồi cho chúng"


(nhìn quanh quất)

"trong nhà ta còn dăm đồ hữu dụng

sao không bán đi mua gạo sống qua ngày?"

(nhìn xuống chiếc nhẫn cưới đang đeo trên tay)

"chiếc nhẫn này và cả cặp bông tai

chắc đủ để nhà ta ăn một tháng"


Người đàn ông, đau xót:

"Nghe em nói anh càng căm giặc Hán

và thêm thù Bắc bộ phủ ngoài kia

Chúng làm dân ta nhục nhã ê chề

Hận mất đất biết bao giờ rửa được

Vua quan Hà thành một lũ hèn khiếp nhược

sợ Hán triều hơn cả sợ cha ông

e có ngày chúng mang cả Thăng Long

Cúi đầu xuống dâng lên ngài Đại Hán"


(ngừng một phút rồi anh lại nhìn ra phía biển)

"Anh đã quyết thì xin em đừng cản

cuộc đời anh gắn bó với trùng khơi

cá biển Đông nuôi sống biết bao người

Kho thực phẩm của tiền nhân để lại

Bọn Hán tặc quyết chiếm toàn Đông hải

Tội ác này trời đất chẳng dung tha

Hoàng Sa, Trường Sa, hai đảo của ta

dưới gót giặc, lòng ta đau như cắt"


(Người đàn bà đưa một ngón tay lên miệng như ra hiệu cho chồng im lặng)

"Anh nói khẽ, kẻo có người mách vặt

Lại vào tù thì khổ lắm anh ơi!"


(có tiếng trẻ khóc)

"Ôi con ta lại thức dậy nữa rồi

chắc đói sữa, biết lấy gì cho bú"


(bước tới nôi bồng con lên dỗ)

"nín đi con, nhà mình đang khốn khó

chờ mẹ đi xin sữa ở nhà bên

mẹ cúi đầu cầu nguyện với ơn Trên

cho ba khỏi rơi vào tay giặc biển

Quê hương ta đang trong hồi nguy biến

Mất chủ quyền nên khổ lắm, con ơi!"


(Đứa bé ngưng khóc. Đặt con vào nôi, Người đàn bà quay lại ngồi bên chồng)

"Hàng xóm ta cũng có kẻ nhiều lời

Thích tố cáo để lấy lòng quan lớn"


Người đàn ông, có vẻ hơi thất vọng, ngao ngán:

"Dân tộc ta vùi trong cơn bão lớn

Ngày như đêm không thấy mặt trời lên

Lính triều đình toàn một lũ kên kên

Mắt háu đói lượn vòng quanh xác chết

Bọn đầu xỏ bạc tiền ăn không hết

nhà chúng xây trên máu lệ dân lành

Tiếng dân than tưởng thấu đến trời xanh

sao lắm kẻ vẫn lầm than đói lạnh

Trót sinh ra trên quê hương bất hạnh

Ngày qua ngày không thấy nẻo tương lai"


(Người đàn bà):

" Hơn tháng qua ta như kẻ lưu đày

Biển trước mặt mà quá tầm tay với

Hải quân ta lại yếu hèn quá đỗi

Khi dân cần họ trốn cả nơi đâu

Không dám ra khơi đối mặt quân Tàu

xấu hổ thế còn dám nhìn ai nữa"


(Người đàn ông):

"Ta phải tự đốt cho mình ánh lửa

còn hơn ngồi nguyền rủa bóng đêm đen

Anh thèm nghe tiếng sóng vỗ bên thuyền

thèm nhìn cá nặng quằn manh lưới nhỏ

đã làm bạn với muôn trùng sóng cả

xa một ngày ray rứt biết bao nhiêu

anh mơ ngày lấy lại biển thân yêu

Ta mặc sức vẫy vùng cho thỏa chí

Xây lăng tẩm, dựng bia thờ liệt sĩ

Các anh hùng tử trận tại Hoàng Sa

Gươm anh linh hạm trưởng Ngụy văn Thà

sẽ chói rạng trên muôn trùng sóng bạc

Năm bảy tư quân ta không hèn nhát

Dù thế cô vẫn liều chết không hàng

quyết không thèm làm tôi tớ ngoại bang

Lấy thân xác làm rào ngăn bước giặc

Sao ngày nay bọn Hà thành nô nặc

lại cam tâm dâng đất tổ cho người

một vết nhơ lưu lại đến muôn đời

nhục hơn cả vua hèn Lê Chiêu Thống"


(Người đàn bà):

"Anh yêu ơi, lưới trời cao lồng lộng

một mảy lông không thoát được ra ngoài

Triều nhà Hồ tồn tại đến ngày nay

nhờ quyền lực toát ra từ họng súng

Bao năm qua bà con ta điêu đứng

mà quan lại triều đình tài sản khắp nơi

bạc triệu trong tay, hôm sớm chơi bời

xây biệt thự huy hoàng như điện ngọc

họ không thấy mưu Hán triều thâm độc

chúng đưa dân lập nghiệp khắp quê mình

Tây Tạng xưa đang sống cảnh thanh bình

cũng vì chúng mà nhà tan cửa nát

nửa thế kỷ qua lòng người phẫn uất

chúng luôn tay đàn áp thật dã man

Đức Đạt Lai phải vượt núi băng ngàn

ra hải ngoại để tìm phương giải cứu

Bọn Mao, Đặng khác chi loài dã thú

lấy bạo quyền bảo vệ thế độc tôn

đưa chiến xa về giữa Thiên An Môn

xích sắt nghiến vào đầu dân vô tội"


(Người đàn ông):

"Sao thế giới vẫn bình chân như vại

Để chúng ngang nhiên bắn giết dân lành

Sẽ có ngày đất hạn trổ chồi xanh

sông nhẫn nhục nước dâng thành cuồng lũ

Em có biết chuyện người dân nước Lỗ?

Sau nhiều năm trên ngọn lửa hung tàn

Bỗng một ngày đứng dậy rất hiên ngang

Giết bạo chúa, giương cao cờ dân chủ

Cả Liên Xô cũng cam đành thúc thủ

Trước cao trào tranh đấu của nhân dân

Các nước Đông Âu nối gót Ba Lan

Đảng Cộng sản sớm chiều thành cát bụi"


(Người đàn bà):

"Dân ta sống bao nhiêu năm hờn tủi

Biết có ngày quật khởi được hay không?"


(Người đàn ông):

"Em yêu ơi, hãy vững dạ chờ mong

Ngày giải phóng sẽ không còn xa mấy

Tức nước vỡ bờ, lời xưa còn đấy

Căm hờn này mai sẽ hóa cuồng phong

quét sạch quân Tàu ra khỏi biển Đông

Quét luôn cả bọn ươn hèn phản quốc

Hoàng Sa, Trường Sa, Nam Quan, Bản Giốc

vẫn muôn đời là máu thịt dân ta

chiến thắng Bạch Đằng, Như Nguyệt, Đống Đa

sẽ là đuốc soi đường cho dân tộc

Ta không thể cứ ngồi đây than khóc

Không cứu ta, ai sẽ cứu đời ta?


(nhìn ra ngoài, thấy mặt trời đã lên)

Chút nữa đây anh sẽ kéo thuyền ra

Mai tôm cá sẽ đầy khoang em nhé

nếu anh lọt vào tay quân cướp bể

thì xin em dạy dỗ lũ con mình

Dạy con trai trang lịch sử quang vinh

Những gương sáng của lớp người đi trước

Dạy cho con đừng ươn hèn nhu nhược

Để một ngày ta chiếm lại Hoàng Sa

đập tan lũ tội đồ cộng sản thối tha

xây dựng lại một chính quyền dân chủ

Em hãy nhớ những lời anh nhắn nhủ

Thôi bây giờ anh sửa soạn ra khơi"


(Từ phía trong, một cậu bé khoảng 15, 16 tuổi chạy ra nói)

"Ba đừng đi, nguy hiểm lắm ba ơi

Mẹ nói biển quân Tàu đang cướp bóc!"


(Người đàn ông):

"Đã đến giờ sao con chưa đi học

Rồi chiều về nhớ giúp mẹ trông em

Ba mong sao tôm cá được nhiều thêm

Để Tết đến con có quần áo mới

Hãy nhìn kìa! Các bạn con đã tới

Nhanh lên con, đừng để chúng trông chờ"


(Cậu bé lui ra. Người đàn ba bước tới ôm chồng dặn dò):

"Anh ra khơi, em mong đợi từng giờ

gặp bọn chúng, xin anh đừng chống cự

Nếu chúng đuổi, đi ngay đừng do dự

Dù lưới đầy cũng chớ tiếc nghe anh!

Em chỉ mong anh trở lại yên lành

Còn mạng sống là ta còn tất cả"


(Người đàn ông):

"Anh sẽ về với khoang thuyền khẳm cá

cả nhà ta sẽ rộn tiếng vui cười"


(Người đàn ông quay lưng bước ra cửa, hướng về bãi đậu thuyền)


Màn 2


Trời quang, mây tạnh, biển êm. Xa xa có vài chiếc thuyền đánh cá khác cũng đang giăng lưới. Đứng trên thuyền nhìn quanh quất, người đàn ông vừa mừng vừa lo khi không thấy có bóng tàu tuần của Trung cộng. Trông về hướng Hoàng Sa, anh ngậm ngùi:


"Hoàng Sa ơi, đảo tiền nhân để lại

Sao bây giờ chia cách khỏi quê hương

Bè lũ Bắc kinh ôm mộng bá đồ vương

biết bao giờ mới dừng chân xâm lược

Ôi ta vẫn nghe trên trời mây nước

tiếng quân Nam ngày trước mãi rền vang

Ngụy Văn Thà phút cuối vẫn hiên ngang

đem xương máu giữ thơm vùng biển mẹ

Bao nhiêu năm dân Nam còn rơi lệ

Tiếc thương người vì nước đã hy sinh

Đáng giận thay bọn cẩu tặc triều đình

không dám khắc tên người lên bia đá

vết nhơ này biết ngày nao bôi xóa

cho dân ta đứng dậy ngẩng cao đầu?

nước Việt ta tuy nhỏ bé hơn Tàu

nhưng nhất định không để người sai khiến"


(Một vài chiếc tàu lạ xuất hiện phía trước)

"Ôi, trước mặt ta có phải là tàu chiến

của quân thù Trung Cộng xâm lăng?

Đang từ từ tiến đến vẻ hung hăng

Nhưng ta quyết không quay đầu trốn chạy"


(Chiếc chiến hạm của TC tiến đến rất gần chiếc thuyền đánh cá của người đàn ông. Người đàn ông nhìn chăm chăm vào chiếc tàu lớn, có vẻ lo ngại:)

"Chúng đã đến sát bên ta rồi đấy

Cờ năm sao đang ngạo nghễ tung bay

lũ chúng mày cứ tự tiện ra tay

ăn hiếp kẻ trong tay không tấc sắt"


(Chiếc chiến hạm TC đến sát bên thuyền người đàn ông. Một tên thủy thủ TC bắt loa hét lớn):

"Này tên kia! Hãy rời ngay tức khắc

Vùng biển này là biển của Trung Hoa

Ngươi há chẳng nghe lệnh Đại Hán ban ra

buộc tất cả các tàu bè Giao Chỉ

Không được xa bờ quá mười hai hải lý

Nếu không tuân thì chớ trách thiên triều

Lệnh đã ra, ngươi buộc phải nghe theo

Nếu chậm trễ e không toàn mạng sống"


(Người đàn ông cười khẩy) :

"Biển của ngươi? Lấy chi làm bằng chứng!

Trung cộng các người chỉ ỷ thế hiếp cô

Mấy ngàn năm không từ bỏ mưu đồ

Thôn tính hết cả vùng Đông Nam Á

Vua quan chúng bay mặt chai mày đá

luôn giở trò cả vú lấp miệng em"


(Một tên khác xuất hiện, hình như là cấp chỉ huy của tên thủy thủ kia, bảo thả dây xuống cho người đàn ông leo lên tàu lớn.)

"Giao Chỉ các người chẳng học hỏi gì thêm

Ngàn năm trước ngàn năm sau vẫn vậy

Trung quốc ta không bao giờ ngần ngại

Lấy binh quyền để chiếm thế thượng phong

Bước quân ta đi đất lỡ trời long

Ai muốn sống phải cúi đầu thần phục"


(Người đàn ông, lúc bấy giờ đã có mặt trên chiếc chiến hạm của TC:)

"Ta thà chết chớ không ham sống nhục

Việt Nam ta anh dũng đã bao đời

Đến ngày nay bọn Hồ tặc dở hơi

Nên mới để cho chúng mày thao túng

Cha ông ta đã bao lần vượt sóng

Ra Hoàng Sa từ thế kỷ mười lăm

Bia chủ quyền hiện hữu mấy trăm năm

Đã xác nhận Hoàng Sa là đất Việt

Bao nhiêu năm quân các người trốn biệt

Chờ Đồng Minh triệt thoái khỏi miền Nam

Để chiếm Hoàng Sa cho thỏa lòng tham

Rồi trâng tráo đòi độc quyền Đông Hải

Vùng biển này là của toàn nhân loại

Không của ngươi và cũng chẳng riêng ai

Việt Nam ta từ lập quốc đến nay

Luôn chiến đấu cho vẹn toàn lãnh thổ

Trung cộng các ngươi hàm hồ ngoan cố

Ỷ số đông luôn lấy thịt đè người

Từ đó đến nay mấy chục năm rồi

Không trưng được bằng chứng nào xác thực

Đảo Hoàng Sa nằm trọn trong hải vực

và nối liền thềm lục địa nước ta

Cồn, đụn, bãi chìm, bờ cạn, thủy tra

còn in dấu tiền nhân ta thủa trước"


(Tên sĩ quan cười ngạo mạn)

"Ngươi đã quên luật yếu thua, mạnh được

Trung quốc ta nay vị thế siêu cường

Tiếng thiên triều vang vọng đến muôn phương

Đế quốc Mỹ cũng e dè ngần ngại"


(vung tay chỉ một vòng biển với vẻ mặt dương dương tự đắc)

"Toàn biển này là thiên triều lãnh hải

sử nước ta ghi chú rất phân minh

Hải quân ta sau bao cuộc hành trình

Đã thu thập biết bao là dữ kiện"


(Người đàn ông:)

"Lời các ngươi nghe sặc mùi ngụy biện

Sử các ngươi cạo sửa biết bao lần

Các nước Tây phương từ thế kỷ mười lăm

Đã minh chứng Hoàng Sa là của Việt

Ngươi cũng chẳng có danh từ nào rõ rệt

Để đặt tên cho các đảo phương Nam

Càng ba hoa càng lộ mặt gian tham

càng tranh biện lại càng thêm lếu láo

Khi gọi Cửu Châu, khi đổi là Thất Đảo

Lúc lỡ lời lại gọi ấy Hoàng Sa!

Mà Hoàng Sa là tên của xứ ta

dùng để gọi Bãi cát vàng giữa biển"


(Tên sĩ quan:)

"Vua các người đã cúi đầu dâng hiến

Đảo Hoàng Sa và cả đảo Trường Sa

Nam Hải đây cũng là của Trung Hoa

chân lý ấy không bao giờ thay đổi"


(Người đàn ông:)

"Dân Việt ta không bao giờ thứ lỗi

Lũ tội đồ Hồ, Giáp, Duẫn, Đồng, Chinh

Phản bội quê hương, mãi quốc cầu vinh

Cũng vì chúng mà dân ta điêu đứng

cũng vì chúng mà các ngươi thao túng

Đoạt Hoàng, Trường Sa, chế ngự biển Đông

Phá rừng Tây nguyên, chặn nước Cửu Long

Rừng hết củi, sông cạn nguồn, hết cá

càng tự cao, càng xưng hùng xưng bá

sẽ có ngày ngươi thất bại chua cay"


(Tên sĩ quan chỉ tay vào mặt người đàn ông, hét lớn)

"Ta ra lệnh ngươi phải cút khỏi nơi đây

chớ chậm trễ sẽ không toàn tính mạng

Và kể từ nay cũng đừng bén mảng

Đến nơi này chỉ chuốc họa vào thân"


(Người đàn ông leo xuống thang dây, vừa leo vừa ngước lên nói)

"Sẽ có ngày dân ta nổi dậy dẹp tan

Lũ cộng sản giành độc quyền cai trị

Lấy Bãi Cát Vàng cùng Trường Sa Vạn Lý

Từng tấc rừng, tấc biển của tiền nhân

Ta sẽ đuổi chúng bay con cháu Thoát Hoan

chạy như vịt về bên kia biên giới "


(Người đàn ông đã đặt chân xuống thuyền của anh. Tên thủy thủ TC rút thang dây, chiếc chiến hạm lùi ra. Tên sĩ quan cười ha hả)

"Đến số chết mà ngươi còn lớn lối

Ta sẽ cho ngươi về ứng đối với Long vương

Để An Nam chúng bay không còn dám khinh thường

Thấy Đại Hán phải cúi đầu phủ phục"



(Hắn ta quay lại nói gì đó với tên phụ tá. Giây sau chiếc chiến hạm thay vì lui ra lại bắt đầu chạy lên gần chiếc thuyền nhỏ.)

(Người đàn ông:)

"Ta thà chết chứ không chịu nhục

Muốn giết ta thì cứ việc thi hành

Một lũ hèn mà cứ tưởng hùng anh

Dùng tàu lớn uy hiếp thuyền nhỏ bé"


(Tên sĩ quan) :

"Ha ha ha! Người trối trăn quá trễ

Ta cho ngươi về với Ngụy Văn Thà

Ngươi to gan dám lăng mạ nước ta

Một trọng tội không thể nào tha thứ"


(Chiếc chiến hạm TC đâm mạnh vào hông chiếc thuyền đánh cá của người đàn ông. Chiếc thuyền đánh cá vỡ ra làm đôi. Người đàn ông chìm xuống rồi lại trồi lên, bám được một mảnh ván, chừng như đang tìm cách bơi vào một hướng nào đó. Chiếc chiến hạm từ từ chuyển hướng đi, vẫn còn thấy tên sĩ quan TC đứng trên chiến hạm cười ha hả.)


Màn 3


          Tháng 1/ 20......Cuộc chiến đấu chống cộng của dân Việt trong và ngoài nước đã đạt được thắng lợi cuối cùng. Chính quyền Hà Nội sụp đổ toàn diện, đảng CSVN tan rã, hầu hết các đảng viên cao cấp lớp chạy thoát ra nước ngoài, lớp bị giết, một số rất lớn bị bắt và đưa vào các trại tạm giam chờ ngày ra tòa xử. Cơ cấu chính quyền mới được thành lập, Việt Nam Cộng Hòa được chọn làm quốc hiệu, cờ vàng ba sọc đỏ được tiếp tục chọn làm cờ của nước Việt Nam Cộng Hòa. Chính quyền VNCH chính thức và công khai vô hiệu hóa tất cả mọi văn kiện vã hiệp ước do chính quyền CSVN ký kết với Trung Cộng, ra tối hậu thư yêu cầu TC phải triệt thoái ra khỏi Hoàng Sa và Trường Sa trước ngày 19/1/2020 (đúng 46 năm sau ngày trận hải chiến giữa TC và VNCN diễn ra).

          Đã không chịu rút quân, ngày 20/1/2020 TC còn ngoan cố đưa tàu chiến đến HS và TS nhằm củng cố hệ thống phòng thủ của chúng tại đây. Không lâu sau khi rời khỏi đảo Hải Nam, tàu tiếp viện của TC bị chận đánh tan tành. Hải Quân VNCH dốc toàn lực cùng lúc tiến chiếm cả hai đảo HS và TS. Với chiến thuật thần tốc và dưới sự yểm trợ hữu hiệu của phi pháo, toàn bộ quân trú phòng TC bị đánh tan trong vòng năm ngày. Ngày 25 tháng 1 năm 2020, đúng ngay vào ngày Tết Canh Tý, chính quyền VNCH tuyên bố chiến tranh giữa hai nước chấm dứt, Việt Nam toàn thắng, thu hồi hai hải đảo với nhiều chiến lợi phẩm và toàn bộ cơ sở, dinh thự, đồn lũy, công sự phòng thủ của địch. Quân TC đầu hàng rất đông, trong số có cả tên đề đốc chỉ huy trưởng hạm đội Hải Nam kiêm nhiệm tư lệnh HQ Trung cộng tại Hoàng Sa và Trường Sa.

          Chiến hạm "Cát Vàng" của HQ VNCH là chiến hạm lập được nhiều chiến công đầu và loại rất nhiều tàu địch ra khỏi vòng chiến ngay những phút đầu tiên. Vị hạm trưởng của chiếc tàu này, một thanh niên rất trẻ, không ai khác hơn mà chính là trưởng nam của người ngư phủ bị tàu TC đâm chìm mười lăm năm về trước. Tàu của anh được dùng làm nơi tạm giam tên đề đốc Trung Cộng để chờ giải giao về đất liền xét xử.

Đứng trên đài chỉ huy nhìn xuống vùng biển bao la trước mặt nay đã sạch bóng quân thù, anh cất tiếng ngâm:


"Thương quá Hoàng Sa đất nước tôi

Trong tay quân giặc bấy lâu rồi

Gót giày xâm lược đau lòng cát

Chim chóc xa bầy, biển hận sôi..."


(Rời đài chỉ huy, anh bước xuống phòng họp của chiến hạm và ra lệnh cho viên sĩ quan phụ tá dẫn tên đề đốc TC lên. Chỉ ghế mời tên đô đốc ngồi, anh cất tiếng):

"Này đề đốc! Bây giờ ngươi đã biết

Dân Việt ta chưa khuất phục bao giờ

Tự ngàn xưa câu Nam quốc sơn hà

Đã in đậm trên từng trang sử máu

Hán triều các ngươi hôn quân vô đạo

Đã bao đời dòm ngó đất phương Nam

mấy ngàn năm chưa sạch máu gian tham

xua quân chiếm hết biển này, đảo nọ

Nay phận ngươi như cá nằm trong rọ

có lời gì muốn tỏ với ta không?"


(Đề đốc TC):

"Cảm ơn ngài đã mở lượng khoan hồng

cho ta sống để còn về cố quốc

Bao nhiêu năm quân ta gieo tang tóc

cho Việt Nam và các nước lân bang

Chính quyền Bắc kinh tội ác vô vàn

Ta cấp nhỏ phải chờ nghe sai khiến

Lệnh truyền ta phải đưa tàu ra biển

Họ bảo rằng để bảo vệ Nam Sa

Ta biết Nam Sa không phải của nước ta

Mà thực sự là Hoàng Sa của Việt

Họ còn buộc ta thẳng tay tiêu diệt

mọi thuyền bè lảng vảng đến chung quanh"


(Hạm trưởng VNCH):

"Kẻ tay không sao ngươi giết cho đành

Man rợ thế sao xứng danh cường quốc"


(nhìn thẳng vào mặt tên đề đốc TC)

"À! có phải chính ngươi mười lăm năm về trước

Lái chiếc tàu sát hại phụ thân ta?"


(Đề đốc TC nhíu mày như để nhớ lại):

"Có phải cha ngài rời hải phận quá xa

Thuyền đánh cá lọt vào khu vực cấm?

Có một chiếc thuyền do chính ta đánh đắm

nhưng biết đâu không phải phụ thân ngài

Người ngư phủ kia tranh luận rất tài

Đã dám cãi tay đôi cùng chính ủy

Lập luận của anh ta chắc như thành lũy

Chính ủy ta đuối lý phải làm thinh

Hắn lại là người không muốn bị ai khinh

Nên bắt ta giết người ngư phủ ấy

Lệnh ban ra nên ta nào dám cãi

Phải cho tàu đâm thẳng chiếc thuyền con

Ta phục người đàn ông lòng dạ sắt son

Đến phút cuối vẫn không hề run sợ

Ta thấy hắn bập bềnh trên sóng vỗ

Ôm mảnh cây cố gắng lội vô bờ

Tội nghiệp anh ta trôi nổi vật vờ

nhưng ta phải lái tàu sang hướng khác"


(Biết được ai là người đã giết cha mình, viên hạm trưởng VNCH quắc mắt long lanh nhìn thẳng vào mắt tên đề đốc):

"Ôi, chính là cha ta!

Cha ta chết không vẹn toàn thân xác

Nửa thân người vào bụng lũ kình ngư

nửa thân kia theo sóng giạt vào bờ

Hình ảnh đó bao giờ ta xóa được.

À, thì ra chính ngươi là tên khiếp nhược

Đã cam đành giết hại kẻ tay không

Ta muốn giết ngươi cho hả dạ vừa lòng

Moi gan mật tế hồn cha oan thác

Ngươi đã làm gia đình ta tan nát

cũng vì ngươi mà mẹ góa con côi

Ta sẽ mang ngươi ra giữa biển khơi

cho ngươi chết như cha ta đã chết"


(Tên đề đốc TC cúi đầu khẩn khoản:)

"Tôi rất đáng bị trời tru đất diệt

chỉ mong ngài rộng lượng thứ tha cho!"


(Hạm trưởng VNCH, mím môi) :

"Ngươi đường đường là một vị quan to

Sao xin xỏ như phường vô liêm sỉ

Làm tướng như ngươi còn chi dũng khí

Lộ mặt hèn loài úy tử tham sinh

Tướng nước Nam ta đức trọng quỉ thần kinh

Trước cái chết vẫn không hề nao núng"

 


(Nói xong, viên hạm trưởng VNCH  đứng dậy chắp tay sau đít đi tới đi lui như đang suy nghĩ lung lắm. Chập sau anh quay lại nói với tên đề đốc TC):

"nhưng thôi,

ta sẽ tha cho ngươi được toàn mạng sống

Sẽ giải ngươi về cho thượng cấp của ta

Người sẽ được đưa ra xét xử trước tòa

cho ngươi biết thế nào là công lý

Dân Việt ta vốn dĩ hòa vi quý

không hung hăng, không chuốc oán gây thù

dẫu cho ngươi là một kẻ tội đồ

ta vẫn lấy tình thương mà đối xử""


(Tên đề đốc TC):

"Cảm ơn ngài đã mở lòng tha thứ

Cả một đời tôi nguyện sẽ ghi ơn"


(Ra hiệu cho sĩ quan phụ tá đưa tên đề đốc TC xuống phòng giam, viên hạm trưởng bước ra trước mũi tàu đứng lặng nhìn trời nuớc bao la. Mặt biển dưới ánh nắng mặt trời đầu xuân long lanh ngàn con rắn bạc. Trong gió Xuân mơn man, anh cảm xúc cất tiếng ngâm):


"Hoàng Sa, Hoàng Sa, Hoàng Sa ơi

Hải đảo thân yêu đã phục hồi

Cúi lạy hồn cha về chứng giám

Mùa xuân chiến thắng khắp nơi nơi!"


Màn hạ. Kịch chấm dứt.


Vũ Đình Trường

20 tháng 11/2010