Uống cà phê ở Ngả Bảy, nhớ anh
Anh em mình có lúc ngồi đây
Tại quán cà phê Ngả Bảy này
Buổi đó em còn nhiều lận đận
Chuyện nhà mặn đắng trộn chua cay
Gặp anh nhưng chẳng dám ngồi lâu
Trò chuyện vội vàng được ít câu
Mừng thấy anh bình yên khỏe mạnh
Phế binh một thuở quá cơ cầu
Anh xót thương em thiếu nụ cười
Thuyền chưa vững lái đã ra khơi
Nợ nhiều duyên ít vui không trọn
Nhắm mắt đưa chân lỡ phận người
Tháng Bảy ở đây Hạ sắp tàn
Trưa nay quán cũ bỗng đi ngang
Ghé qua ngồi uống cà phê đá
Như thấy anh đang đến giữa đàng
Quán vẫn đông người sáng đến trưa
Đâu rồi bàn ghế dưới hiên xưa
Không còn anh xé bao đường nữa
Giấy vụn bay dần theo nắng mưa
Đứa con anh mãi sống an lành
Không khỏe như ngày ở với anh
Nó đã ốm dần sau cấu xé
Dù cho gánh nặng, bỏ không đành
Từ đó đến nay đã tám mùa
Mặc đời xao xác những hơn thua
Nó còn sống sót qua giông bão
Qua hết buồn phiền chuyện bán mua
Anh mất nay đã gần một năm
Nhớ anh trong nỗi nhớ âm thầm
Từ nay góc quán ngày xưa ấy
Người khách phong trần đã bặt tăm
Vđt
07/31/26
No comments:
Post a Comment